Nokia 6303 – thanh xuân bền bỉ

Nhắc đến Nokia là nhắc đến một khung trời ký ức. Tôi từng có khoảng thời gian rất đẹp ngồi trên ghế nhà trường với biết bao hoài bão. Tôi cũng như bao con người khác, có những kỷ niệm không thể quên cùng bạn bè, những tình cảm dễ say dễ cảm ấy dệt quá khứ của tôi thành một tấm vải màu.

Năm ấy tôi 16. Cái khoảng thời gian đẹp nhất của người con gái. Lần đầu tiên trong cuộc đời được mẹ tặng cho món quà đắt giá. Một chiếc điện thoại Nokia 6303. Tính tôi hay hậu đậu, mẹ bảo dùng Nokia là hợp lý nhất, có làm rơi mẹ cũng đỡ mất tiền mua mới, vì nó bền lắm, không hư vì chuyện cỏn con ấy. Thời điểm ấy, chiếc điện thoại này có thể lên mạng, cài ứng dụng Facebook, chụp hình khá rõ nét và sử dụng được những chức năng y hệt một chiếc điện thoại thời thượng bây giờ. Tôi vốn dĩ là một người đa cảm. Luôn lưu trữ tin nhắn đầy ngập trong điện thoại mà không muốn xóa đi. Ấy vậy mà vẫn thấy bộ nhớ còn dư.

Thời điểm đó cũng là thời điểm thoáng say của một người đang bắt đầu lớn. Tôi tình cờ gặp một anh lớp trên và thầm để ý đến. Cứ mỗi giờ ra chơi lại cố tình đứng trên lan can nơi anh ấy chơi bóng rổ mà lén nhìn. Thỉnh thoảng cũng cố tình chụp lại anh, đem về cất giữ như báu vật. Thấm thoắt ngày anh ra trường, còn tôi chỉ mãi là một cô bé giữ lấy hình ảnh anh.

Nhiều năm qua đi tôi vẫn giữ chiếc điện thoại này, thỉnh thoảng lấy ra ôn lại kỷ niệm. Từng tin nhắn, từng trang ghi chú viết thành nhật ký, từng hình ảnh những người thân thương và cả anh. Thỉnh thoảng bật lên một giai điệu quen thuộc, tôi nằm khóc như một đứa trẻ. Chẳng hiểu vì sao tuổi trẻ nhanh chóng qua đi như một cái chớp mắt. Tôi thấy buồn, nắm nó thật chặt trong lòng bàn tay rồi thiếp ngủ lúc nào không hay biết.

Tôi sử dụng được 6 năm, sau khi sao chép toàn bộ hình ảnh nơi khác thì cất đi không dùng nữa. Vài tháng sau nhà tôi xây mới, cả nhà hối hả ngược xuôi dọn đồ. Cũng chính giây phút ấy tôi đã đánh mất người bạn thời thanh xuân của mình. Không cách nào tìm thấy được, tôi đành để ký ức được tự do, như định mệnh đã sắp đặt như thế.

Nhìn lại ký ức của mình, tôi cảm thấy hạnh phúc thật khó tả. 6 năm không ngắn cũng chẳng dài, nhưng đó là chặng đường đưa tôi lớn lên. Cái cảm giác ngày đầu tiên được biết đến điện thoại là gì vẫn còn bùi ngùi trong tâm trí. Tôi dám cá rằng đa số chúng ta đều có một câu chuyện có thể vui, có thể buồn, có thể đan xen cảm xúc cùng Nokia – thời thanh xuân bền bỉ.

Phan Thị Bảo Ngọc

Từ 25/10 đến 21/11, chuyên trang Số hóa của VnExpress tổ chức cuộc thi “Chiếc điện thoại Nokia đầu tiên của tôi”. Đây là nơi bạn đọc chia sẻ kỷ niệm về chiếc điện thoại di động Nokia đầu tiên mà mình sở hữu, những giá trị mà hãng công nghệ Phần Lan mang lại. Thời gian gửi bài dự thi bắt đầu từ 10h ngày 25/10 đến hết 24h ngày 21/11, tương đương 4 tuần thi.

Mỗi tuần, ban tổ chức sẽ trao ba giải thưởng tuần cho ba bài viết có số điểm cao nhất, mỗi giải là một điện thoại Nokia 3.1 trị giá 3,99 triệu đồng.

Cuối cuộc thi, ban tổ chức sẽ lựa chọn ra các bài dự thi có chiếc điện thoại Nokia đầu tiên vẫn còn sử dụng được cho đến hiện nay để chấm điểm, sau đó chọn ra ba bài viết có nội dung hay và cảm xúc nhất để trao giải đặc biệt. Mỗi giải là bộ đôi điện thoại Nokia 6.1 Plus (trị giá 6,59 triệu đồng) và Nokia 5.1 Plus (trị giá 4,79 triệu đồng).

Gửi bài dự thi tại đây

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *